Thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến qua nhân vật vũ nương

Đề bài: Phân tích phẩm hóa học và số trời người thanh nữ thời phong loài kiến qua nhân vật Vũ Nương vào Chuyện thiếu nữ Nam Xương của Nguyễn Dữ

*


Phân tích phẩm chất và số trời người phụ nữ thời phong kiến qua nhân đồ dùng Vũ Nương 

Bạn vẫn xem: đối chiếu phẩm hóa học và định mệnh người thiếu nữ thời phong kiến qua nhân đồ gia dụng Vũ Nương vào Chuyện cô gái Nam Xương của Nguyễn Dữ


I. Dàn ý phân tích phẩm chất và số phận người thiếu nữ thời phong loài kiến qua nhân trang bị Vũ Nương (Chuẩn)

1. Mở bài

– Dẫn dắt vào việc phẩm hóa học và số phận của người đàn bà thời phong loài kiến được phản ảnh trong văn học.– trình làng tác giả Nguyễn Dữ cùng thắng lợi “Chuyện cô gái Nam Xương” và vụ việc phẩm hóa học và số phận của người thiếu phụ được đặt ra trong tác phẩm.

Bạn đang xem: Thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến qua nhân vật vũ nương

2. Thân bài

a. Thông qua nhân đồ dùng Vũ Nương, tác giả đã phát hiện, trân trọng và tôn vinh những phẩm hóa học cao đẹp nhất của tín đồ phụ nữ– Trong phương pháp ứng xử cùng với chồng: phụ nữ là người bà xã đảm đang, tầm thường thủy và “luôn giữ gìn khuôn phép”.– Trong mối quan hệ với chị em chồng: phụ nữ là bạn con dâu hiếu thảo, chăm lo mẹ ông chồng như chính phụ huynh ruột của mình.– nàng còn là 1 trong những người bà mẹ đảm đang, toá vát…(Còn tiếp)

II. Bài văn chủng loại Phân tích phẩm hóa học và số phận người đàn bà thời phong kiến qua nhân thiết bị Vũ Nương (Chuẩn)

“Thân em vừa trắng lại vừa trònBảy nổi bố chìm cùng với nước nonRắn nát dù rằng tay kẻ nặnMà em vẫn duy trì tấm lòng son”

(“Bánh trôi nước” – hồ nước Xuân Hương)

Những câu ca thân quen của cô bé sĩ hồ Xuân hương trong bài thơ “Bánh trôi nước” nổi tiếng đã biểu hiện phần làm sao vẻ đẹp với số phận của người đàn bà Việt Nam. Trong thôn hội phong kiến xưa, phần lớn quy định nghiêm ngặt của lễ giáo phong kiến luôn là sợi dây vô hình trói buộc người đàn bà và khiến họ buộc phải chịu các thiệt thòi, đắng cay và mất mát. Văn học tập trung đại đã ghi lại sự mâu thuẫn và trái chiều giữa phẩm hóa học và số trời của người đàn bà qua nhiều tác phẩm kiệt xuất. Với một trong những những tác phẩm diễn đạt rõ vấn đề này là “Chuyện cô gái Nam Xương” của người sáng tác Nguyễn Dữ. Trải qua hình tượng trung tâm là nhân đồ dùng Vũ Nương, câu chuyện đã tái hiện thành công bức chân dung của người thiếu nữ trong xã hội phong con kiến với phẩm hóa học cao đẹp cùng số phận bất hạnh.

Bằng ngòi cây bút nhân văn cao đẹp, tác giả Nguyễn Dữ vẫn phát hiện, trân trọng và tôn vinh những phẩm hóa học cao đẹp mắt của người thanh nữ qua hình mẫu nhân vật Vũ Nương. Ngay lập tức từ phần đầu thiên truyện, Vũ Nương đang hiện lên cùng với vẻ đẹp “tính tình thùy mị, nết na, lại thêm bốn dung tốt đẹp”. Đó là đầy đủ vẻ đẹp hoàn toàn cân xứng với phần nhiều tiêu chí, quy định khắt khe mà làng hội phong loài kiến đã đề ra đối cùng với người thiếu phụ như “tam tòng, tứ đức”, “công, dung, ngôn, hạnh”. Và phẩm chất của thanh nữ vẫn luôn ngời sáng dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào: trong cách ứng xử với ông xã con tương tự như trong quan hệ và cách chăm sóc mẹ chồng.

Trong mối quan hệ với Trương Sinh, nữ hiện lên cùng với vẻ đẹp mắt của một người bà xã thủy phổ biến và một lòng một dạ yêu cánh mày râu Trương hết mực. Bởi biết ck có tính tốt ghen cùng đa nghi, con gái đã luôn luôn ý thức trong vấn đề giữ gìn khuôn phép và luôn cư xử đúng mực. Lúc tiễn chồng đi lính, bạn nữ đã áp dụng những lời lẽ thiết tha, có nặng nghĩa tình để biểu lộ sự trân trọng hạnh phúc mái ấm gia đình hơn bất kể điều gì: “…. Chỉ xin ngày về sở hữu theo được nhị chữ bình yên”. Trong những tháng ngày Trương Sinh đi lính, nàng luôn sống trong sự chờ lâu thủy chung và ghi nhớ mong: “thổn thức chổ chính giữa tình, bi đát thương da diết”. Nỗi nhớ cùng sự trông ao ước của người vợ cũng chính là tâm trạng chung của rất nhiều người “chinh phụ” – trong số những nạn nhân trong thời hỗn chiến lạc, chiến tranh. Dù có những lúc rơi vào tuyệt vọng bởi nỗi nhớ luôn luôn thường trực và khắc khoải trong trái tim: “Nhớ nam giới đằng đẵng con đường lên bằng trời” (trích “Chinh phụ ngâm” – Đặng nai lưng Côn) nhưng cô gái vẫn một lòng giữ gìn tiết hạnh: “Cách biệt bố năm giữ lại gìn một tiết. Sơn son điểm phấn từng đang nguôi lòng, ngõ liễu tường hoa chưa hề bén gót”. Vì vậy, khi bị chồng nghi oan, người vợ đã tìm về cái bị tiêu diệt để chứng minh cho phẩm giá của mình. Hành động quyết liệt đó đã thể hiện tại rõ đối với Vũ Nương, phẩm giá chỉ là thứ có mức giá trị nhất đối với người thanh nữ và quan trọng đặc biệt hơn cả sinh mạng cùng sự sống.

Không chỉ với người vk một lòng một dạ thủy chung, Vũ Nương còn hiện lên với vẻ đẹp mắt của một phụ nữ dâu hiếu thảo. Trong giải pháp cư xử với bà mẹ chồng, nàng luôn lễ phép, nuốm chồng quan tâm mẹ ck khi già yếu, tí hon đau. Chính vì sự ân cần, hiền lành lương thục đức của thiếu phụ đã làm cho mẹ ông chồng hết sức cảm động. Bởi vậy nên lời trăn trối ở đầu cuối của bà là câu nói diễn tả sự ghi nhận các phẩm hóa học cao đẹp nhất của nữ giới dâu: “Xanh kia quyết chẳng phụ con, tương tự như con vẫn chẳng phụ mẹ”.

Xem thêm: Đề Cương Sinh 10 Học Kì 2 Môn Sinh Lớp 10, Đề Cương Ôn Tập Học Kì 2 Môn Sinh Học Lớp 10

Trong tác phẩm, Vũ Nương còn hiện lên với vẻ đẹp nhất của một người người mẹ yêu thương nhỏ hết mực. Khoác dù không tồn tại Trương Sinh sát bên nhưng cô gái vẫn vững vàng tâm một mình nuôi dạy nhỏ nhắn Đản. Như vậy, qua tác phẩm, chúng ta cũng có thể thấy được nhân vật Vũ Nương hiện hữu với phần đông phẩm hóa học vô cùng cao quý. Nhưng lại đáng bi lụy thay, trong xóm hội phong con kiến với ý niệm trọng nam khinh thường nữ, mẫu mã số chung của định mệnh người phụ nữ luôn là sự việc trái ngang với bất hạnh.

Cũng như biết bao người thiếu nữ khác trong xóm hội phong kiến, Vũ Nương là nàn nhân của chính sách nam quyền bất bình đẳng. Cuộc hôn nhân gia đình giữa thiếu nữ và con trai Trương đa nghi, tốt ghen, độc đoán vốn dĩ là một cuộc hôn nhân không tồn tại tình yêu cùng tự do. Đó cũng đó là số phận chung của những người thiếu phụ trong làng hội xưa:

“Thân em như tấm lụa đàoPhất phơ thân chợ biết vào tay ai”

(Ca dao)

Chính vì không có quyền ra quyết định hôn nhân cùng hạnh phúc cá thể nên Vũ Nương thường xuyên trở thành nạn nhân của thảm kịch gia đình chảy vỡ. Phần nhiều tưởng ngày Trương Sinh trở về, hạnh phúc đoàn viên sẽ mỉm cười cợt với thiếu nữ nhưng rồi, con gái vẫn cần yếu đặt đôi chân phi vào cánh cửa ngõ hạnh phúc. Mặc dù cho là người thiếu phụ luôn ý thức về phẩm hạnh cùng giữ gìn huyết khí cơ mà Trương Sinh – với phiên bản tính nhiều nghi đã lắc đầu mọi cố gắng nỗ lực của thanh nữ và tin vào tiếng nói ngây ngô của nhỏ nhắn Đản về cái bóng – người thân phụ “đêm nào thì cũng đến”. Cùng cuối cùng, lâm vào hoàn cảnh bế tắc, người thanh nữ với vẻ đẹp nhất vẹn toàn, phẩm giá chỉ ngời sáng đã phải tìm đến cái chết như một sự giải thoát để bằng chứng cho phẩm giá chỉ của mình.

Vũ Nương còn là nạn nhân của chiến tranh. Những trận đánh tranh phong kiến phân chia, tranh giành phạm vi hoạt động phi nghĩa trong buôn bản hội phong loài kiến đã để cho những đôi vợ ck trẻ đề xuất chia lìa: người ông xã phải đương đầu với các hiểm nguy, gian khổ; còn người bà xã phải sinh sống trong cảnh chờ ý muốn đằng đẵng qua những tháng ngày biệt li. Đối cùng với Vũ Nương, trận đánh tranh biến tác nhân châm ngòi với là chất xúc tác mang lại thói nhiều nghi và hay ghen tuông của Trương Sinh bộc phát và kéo theo mặt hàng loạt bi kịch xảy ra sau đó.

Qua sự xích míc và trái lập giữa phẩm chất tốt đẹp với số phận xấu số của nhân thiết bị Vũ Nương, “Chuyện người con gái Nam Xương” đã mô tả rõ đều giá trị nhân đạo và cực hiếm hiện thực vô cùng sâu sắc. Thông qua hình tượng nhân vật dụng Vũ Nương, item đã phản ánh rõ nét, chân thực số phận nghiệt ngã, bi kịch, thuyệt vọng của người thanh nữ trong thôn hội phong kiến đầy rẫy đa số bất công. Đồng thời, qua đó, chúng ta thấy được tiếng nói lên án, tố giác xã hội phong kiến đã chà đạp lên thân phận của người thiếu phụ và tiếng nói ngợi ca, cảm thông so với những phẩm hóa học cao đẹp nhất của họ.

——————–HẾT——————