So Sánh Người Lái Đò Sông Đà Và Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông

Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên và xã hộiKhoa họcLịch sử với Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênHoạt rượu cồn trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt cồn trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

*

I. Mở bài: Dẫn dắt, trình làng vấn đề phải bàn luận.Giới thiệu người sáng tác Nguyễn Tuân và người điều khiển đò sông ĐàGiới thiệu người sáng tác Hoàng che Ngọc Tường và ai đó đã đặt thương hiệu cho chiếc sôngGiới thiệu vấn kiến nghị luận: vẻ đẹp nhất của sông Hương, sông Đà, cùng về việc đảm bảo cảnh quan vạn vật thiên nhiên của quê hương, khu đất nước.II. Thân bài:1. Nét tương đương của 2 loại sông:a/ Sông Đà cùng sông Hương những được các tác giả miêu tả như một nhân trang bị trữ tình tất cả tính phương pháp với hồ hết vẻ đẹp đặc thù riêng biệt, thể hi...

Bạn đang xem: So sánh người lái đò sông đà và ai đã đặt tên cho dòng sông


I. Mở bài: Dẫn dắt, trình làng vấn đề yêu cầu bàn luận.

Giới thiệu tác giả Nguyễn Tuân và người lái đò sông ĐàGiới thiệu tác giả Hoàng che Ngọc Tường và ai đã đặt tên cho chiếc sôngGiới thiệu vấn kiến nghị luận: vẻ rất đẹp của sông Hương, sông Đà, cùng về việc bảo vệ cảnh quan vạn vật thiên nhiên của quê hương, khu đất nước.

II. Thân bài:

1. Nét tương đồng của 2 chiếc sông:

a/ Sông Đà và sông Hương đều được những tác giả miêu tả như một nhân vật dụng trữ tình tất cả tính giải pháp với số đông vẻ đẹp đặc thù riêng biệt, trình bày tình yêu thương thiên nhiên, tình thương quê hương, đất nước.

b/ Sông Đà cùng sông Hương đều mang nét xinh của sự hùng vĩ, dữ dội.

– Vẻ rất đẹp hùng vĩ của sông Đà được trình bày qua sự hung bạo và kinh hoàng của nó trên những phương diện khác nhau cảnh trí dữ dội, music ghê rợn, đá sông Đà như đã bày trùng vi thạch trận.

– lúc chảy thân lòng ngôi trường Sơn, sông hương chảy dữ dội tựa 1 phiên bản trường ca của rừng già, tựa cô gái Di-gan phóng khoáng với man dại….

c/ Sông Đà cùng sông Hương đều có vẻ rất đẹp thơ mộng và trữ tình:

– Sông Đà: dáng vẻ sông mềm mịn và mượt mà tựa mái đầu tuôn dài tuôn dài, màu nước biến đổi qua từng mùa, vẻ đẹp nhất hoang sơ, cổ kính…

– Sông Hương: với loại chảy dịu dàng và đắm say trong số những dặm nhiều năm chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng. Sông hương thơm còn sở hữu vẻ rất đẹp của người con gái ngủ hay mộng đè chờ tín đồ tình mong đợi tiến công thức. Nó còn được ví như điệu slow tình cảm giành cho Huế…

d/ cả hai đều được miêu tả qua ngòi cây viết tài hoa, uyên bác:

– Tài hoa: 2 chiếc sông đầy đủ được biểu đạt trên góc nhìn văn hóa, thẩm mĩ:

Sông Đà là nơi quy tụ 2 nét tiêu biểu, đặc thù của thiên nhiên tây-bắc vừa hùng vĩ, uy nghiêm, kinh hoàng lại vừa trữ tình, thơ mộng.Sông Hương thuộc dòng sông của âm nhạc, cái sông của thơ ca, của kế hoạch sử nối sát với đầy đủ nét đặc sắc về văn hóa, với vẻ đẹp của người dân xứ Huế.

Xem thêm: Nêu Cấu Tạo Ngoài Giun Đất Thích Nghi Với Đời Sống Trong Đất Như Thế Nào ?

– Uyên bác: cả 2 người sáng tác đều vận dụng cái quan sát đa ngành, vận dụng kỹ năng trên nhiều nghành nghề nghệ thuật nhằm khắc họa mẫu 2 loại sông.

2. Nét lạ mắt riêng trong từng hình mẫu dòng sông:

a/ Sông Đà:

– trong khúc trích, công ty văn tập trung tô đạm nét hung bạo, kinh hoàng của sông Đà y hệt như 1 quân địch hiểm độc và hung ác-> Thể hiện rõ nhất qua hình ảnh nước dữ, gió dữ, đá dữ đặc biệt đá bày trùng vi thạch trận chực lấy đi mạng sống của con người.

– Sông Đà được cảm giác ở chủ yếu nét dữ dội, phi thường, không giống lạ: giờ thét của sông Đà như giờ đồng hồ thét của ngàn nhỏ trâu mộng, đá bên trên sông đà mỗi viên đều mang một khuôn mặt hung bạo, hiếu chiến…

– Đặc biệt, tác giả miêu tả sự hung bạo của sông Đà để làm nổi bật sự tài hoa, tài trí của người lái đò. Lúc này đây, sông Đà như 1 chiến địa dữ dội. Và mỗi lần vượt thác của người điều khiển đò là mỗi lần ông yêu cầu chiến đấu với thần sông, thần đá…

b/ Sông Hương:

– Sông hương được sơn đậm ở nét trẻ đẹp trữ tình, thơ mộng, gợi cảm và con gái tính, luôn luôn mang tầm dáng của 1 cô gái xinh đẹp, mong mỏi manh bao gồm tình yêu say đắm. Lúc ở thượng nguồn, nó là cô gái Digan phóng khoáng, man dại; khi ở cánh đồng Châu Hóa, nó là cô thiếu phụ ngủ mơ màng; khi lại như người tài cô bé đánh đàn giữa mang khuya, giỏi là thiếu phụ Kiều tài hoa, đa tình và lại chung tình, là người con gái dịu dàng của khu đất nước.

– Sông hương được diễn tả qua chiều sâu văn hóa truyền thống xứ Huế, nó như người bà mẹ phù sa bồi đắp mang lại vùng khu đất giàu truyền thống cuội nguồn văn hóa này từ bao đời nay.

– Sông hương được cảm giác qua lăng kính của tình yêu: thủy trình của sông hương là thủy trình bao gồm ý thức tìm đến người tình ao ước đợi. Lúc chảy giữa Huế, sông hương mềm hẳn đi như 1 tiếng ” vâng” không nói ra của tình yêu. Trước lúc đổ ra cửa ngõ biển, sông hương thơm như thiếu nữ dùng dằng phân tách tay tín đồ yêu, biểu thị 1 nỗi niềm vương vấn với cùng 1 chút lẳng lơ bí mật đáo.

– thông qua hình tượng sông mùi hương mang nét xinh nữ tính, công ty văn thể hiện nét đẹp lãng mạn, trữ tình của khu đất trời xứ Huế.

3. Trách nhiệm phiên bản thân trong việc bảo vệ cảnh quan thiên nhiên của quê hương, đất nước

Học sinh có thể trình bày quan lại điểm cá thể dựa trên những nhắc nhở sau : cố hệ trẻ cần phải có trách nhiệm đảm bảo an toàn cảnh quan đất nước qua hành động rõ ràng như: yêu quí, đảm bảo an toàn môi trường, tiếp thị thắng cảnh…

III. Kết luận: Đánh giá tầm thường về góp sức của hai đơn vị văn

– Qua vẻ đẹp tương đồng của 2 cái sông, ta bắt gặp sự tương đồng khác biệt của 2 trung tâm hồn có tình yêu vạn vật thiên nhiên tha thiết với niềm trường đoản cú hào với vẻ đẹp mắt của non sông đất nước Việt Nam.

– Mỗi đơn vị văn đều có 1 phong cách nghệ thuật độc đáo trong việc thể hiện nay hình tượng những dòng sông, giúp bạn đọc có những quan điểm phong phú, nhiều chủng loại về vẻ đẹp nhất của quê hương, giang sơn mình.