SỐ PHẬN CỦA NGỌC ANH

Thể thơ: Thơ trường đoản cú doThời kỳ: Hiện đại2 bài trả lời: 2 thảo luận5 tín đồ thích: namxp43, Bien, lethao, Bình Chương, thuyhong2012Từ khoá: thơ phổ nhạc (586)

quý khách đang xem: Số phận của ngọc anh

- Tiếng yêu mượt (Từ Nguyễn)- Có một ngày (Nguyễn Khoa Điềm)- Hoa học trò (Nhất Tuấn)- TP.. hà Nội thì thầm hương (Phanxipăng)- Người bầy bà trang bị nhị (Phạm Thị Vĩnh Hà)

1.Trong ánh chớp sau cùng của phận sốem vẫn kịp bắt gặp anh.Trong vòng quay không xong xuôi của phận sốem đã dừng lại đúng địa điểm anhôi thời xung khắc huy hoàngEm âm thầm nói cườiâm thầm nát tanem thành lá, thành sương, thành lửaEm lặng lẽ âm thầm kêu gọiLặng lẽ cầu xinlặng lẽ âm thầm ngóng mongâm thầm đổ vỡ oà thành lệÔi thời tự khắc huy hoàng2.Em vẫn mơ thấy anh vào đêmcho đến buổi maiRồi em mơ thấy anh Lúc em thổi cơmLúc em giặt giũEm mơ thấy anh bên cạnh phố đôngqua số đông tán cây quenqua đầy đủ gương mặt người xa lạEm mơ thấy anh Lúc em đọc sáchkhi em cười vuiKhi em hỏi ai kia một điều gìkhi trả lời ai kia một điều gìKhi em nói ko,khi em nói cóEm chẳng đề cập thuộc ai giấc mơ của mìnhbởi vì bao gồm ai mà gọi thấu, ko kể anhtín đồ cũng hoà nhập cùng với cuộc sống này bởi một giấc mơ3.Em là nhỏ chlặng khuyênnxay bản thân trên cỏ rốinhưng mà giờ đồng hồ hót vẫn sinh hoạt lại vào bài xích ca của anhEm là que diêmnằm lặngvào dòng gạt tàn bởi sứmà ngọn lửa sẽ cháy sáng sủa nơi đầu ngón tay anhEm là bé thuyềnúp khía cạnh bên dưới rặng thôngmà biểnđã thuộc anh xa vợiLuôn luôn luôn bị ném nhẹm trả lạiluôn luôn luônem mơ thấyNgọn lửaTiếng hótvà Biển4.Anh chan hoà vào tóc emvào mắt emtrên vai emtrên đầu rất nhiều ngón tay emAnh chan hoà trong nỗi lưu giữ hải dương của emtrong niềm mơ ước một triền đồi quà thắm hoa quỳAnh chan hoàtrong giọt nước mắt yên lìmtrong lời em không nóiAnh chan hoàtrong nắng gió không tính kiatrong cỏ câytrong trận mưa chiều muộn5.Một ngôi sao 5 cánh đã mọc mặt trờinhư giọt lệnơi lòng mắt giờ đồng hồ phân chia biệtEm ngohình ảnh quan sát quần thể vườnchú ý vệt nắng nóng lưu vệt bên trên tàn câytựa hồ ngấn nướcmột ngày nàotràn qua phố phườngtràn qua bờ bãiniềm hoan hỉ quà thắmEm ngohình họa nhìnmặt biển lớn đêmgần như ngọn sóng dâng tràn nhỏng lửarồi dần dần tandần dần tan trên mặt cátgiấu mình trong giấc bình yênEm ngoảnh nhìn lại bé đườngôi đang bao niềm vuiđã bao phiền đức muộnđâu rồi mhình ảnh trăng non trong vạt cỏđâu rồi bước chân qua lối hẹpEm ngoảnh nhìnKhuôn phương diện emtrong tnóng gương soinhư bức ảnhcủa ngày mếm mộ cũ.

Bài thơ này đã có nhạc sĩ Phụ Quang phổ nhạc thành bài bác hát cùng thương hiệu.Xếp theo: Ngày gửiMới cập nhật

Trang một trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)


*

Lời phổ nhạc đến bài bác thơ của nhạc sĩ Prúc Quang

Trong ánh chớp số phậnTrong ánh chớp bất thần của số phậnEm đã kịp nhận thấy anh Trong vòng quay cuồng loạn của định mệnh Em đã dừng lại đúng chỗ anh Và từ đó em lặng lẽ nói cười cợt, âm thầm lặng lẽ nát chảy Và tự đó em thành sương thành lửa Tình nào không một nửa là mơ! Xe cấp cho cứu giúp sẽ rút còi kia chăng? Hàng giậu ấy, hoa Quỳ tiến thưởng sẽ nở Hay nỗi bi thương xưa một thusinh sống vẫn không tan? Em lặng lẽ khẩn khoản, lặng lẽ âm thầm đợi mong muốn Lặng lẽ đổ vỡ òa, âm thầm thô cạn Lặng lẽ phục sinh chứa chan vào giờ Hotline âm thầm thương hiệu anh!