Đoạn trích số phận con người

Tác phđộ ẩm Số phận nhỏ tín đồ của Sô-lô-khốp vẫn cho biết bản lĩnh kiên định và thánh thiện của bé fan Xô viết. 

Sau trên đây, gamesbaidoithuong.com sẽ giới thiệu về tác giả Sô-lô-khốp, cũng như nội dung của đoạn trích Số phận nhỏ người.

Bạn đang xem: Đoạn trích số phận con người


I. Đôi nét về tác giả Sô-lô-khốp

- Mi-khai-in A-lếch-xan-đrô-vích Sô-lô-khốp (1905 - 1984) là một trong những đơn vị văn uống Nga lỗi lạc, sẽ vinch dự dấn Giải thưởng Nô-ben về văn uống học tập năm 1965.

- Ông hình thành tại thị trấn Vi-ô-sen-xcai-a ở trong thức giấc Rô-xtốp trên vùng thảo nguyên sông Đông.

- Sô-lô-khốp tsay mê gia giải pháp mạng từ hơi sớm (cùng với những các bước như thư ký kết ủy ban trấn, nhân viên thu cài đặt thực phẩm, tiễu phỉ…)


- Năm 1922, ông cho Mát-cơ-va rồi có tác dụng nhiều nghề để kiếm sinh sống nhỏng đập đá, khuân vác, kế toán thù.

- Năm 1925, ông trở về quê, bước đầu viết tác phẩm tận tâm tuyệt nhất của đời mình: Sông Đông êm ả.

- Năm 1926, ông vẫn mang lại in nhị tập truyện nthêm là Truyện sông Đông với Thảo ngulặng xanh.

- Năm 1932, Sô-lô-khốp biến hóa Đảng viên Đảng cộng sản Liên Xô.

- Năm 1939, ông được thai làm Viện sĩ Viện hàn lâm Khoa học tập Liên Xô.

- Trong trong thời hạn mon cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, Sô-lô-khốp sẽ theo tiếp giáp Hồng quân bên trên nhiều mặt trận với tứ biện pháp là phóng viên của báo Sự thật.

II. Giới thiệu về Số phận bé người

1. Hoàn chình họa sáng tác

- Truyện nđính Số phận bé tác giả 1957, là cột mốc quan trọng đặc biệt lộ diện chân trời bắt đầu cho vnạp năng lượng học Nga.

- Tác phẩm đã biểu đạt ý kiến cuộc sống và cuộc chiến tranh một bí quyết toàn diện, chân thực, cũng như sự đổi mới giải pháp diễn tả nhân đồ, tò mò tính giải pháp Nga, khí phách nhân vật với hiền lành của bạn lính Xô viết.


2. Bố cục

Gồm 3 phần:

- Phần 1. Từ đầu mang đến “đấy chụ nhỏ xíu vẫn nghịch cat đấy”: Lời reviews của nhân thứ Xô-cô-lốp.

- Phần 2. Tiếp theo mang lại “cđọng bất chợt lóe lên như thế”: Cuộc gặp gỡ giữa Xô-cô-lốp và nhỏ nhắn Va-ni-a

- Phần 3. Còn lại: Số phận của Xô-cô-lốp và lòng tin vào sức khỏe của con tín đồ Nga.

3. Tóm tắt

Trước cuộc chiến tranh, Xô-cô-lốp bao gồm một mái ấm gia đình hạnh phúc với những người vợ với bố đứa con. Chiến toắt nổ ra, anh bắt buộc tsi gia lực lượng phòng vạc xít nhưng mà bị bắt giam với tra tấn man di. Chiến đấu khoảng một năm, anh bị thương tới nhì lần. Năm 1944, anh trốn bay, về với Hồng quân, hiểu rằng tin vợ và hai phụ nữ sẽ chết vị bị Bom Đức gần kề sợ hãi từ năm 1942. Người đàn ông nhất là thoát bị tiêu diệt tiếp nối anh dấn mình vào quân ngũ tiến tiến công Béc-lin. Nhưng đúng vào trong ngày thành công 9 tháng 5 năm 1945, A-na-tô-li sẽ mất mát. Sau chiến tranh Xô-cô-lốp trở lại thời bình tuy nhiên không thích quay trở lại quê đơn vị. Anh mang đến khu vực của đồng đội cũ, xin làm cho lái xe mang lại team vận tải đường bộ với vô tình gặp mặt được Va-ni-a một cậu nhỏ xíu không cha mẹ đã hết bố mẹ trong chiến tranh. Anh đã nhận được Vania làm nhỏ nuôi. Hai fan lệ thuộc nhau nhưng mà sống. Trong một đợt vô tình tạo ra tai nạn, anh bị tước bằng tài xế, anh yêu cầu gửi nghề nhưng thợ mộc nhằm kiếm sinh sống. Theo lời mời của một tín đồ chúng ta không giống sinh sống Ka-sa-rư, anh dẫn nhỏ bé Va-ni-a cho đó với mong muốn chừng nửa năm tiếp theo anh được cấp lại bằng lái new. Dù còn các trở ngại trước đôi mắt, tuy nhiên hai thân phụ bé vẫn sáng sủa tin cẩn vào tương lai phía đằng trước.


Số phận con người

Nghe phát âm Số phận bé người:

(Lược phần đầu: Mùa xuân năm 1946, trên tuyến đường đi công tác, người sáng tác gặp mặt anh lái xe An-đrây Xô-cô-lốp 46 tuổi cùng bé bỏng Va-ni-a chừng 5 - 6 tuổi bên trên bến đò. Nhân lúc này, An-đrây Xô-cô-lốp đã đề cập cho tác giả nghe về cuộc đời âu sầu của bản thân mình. Lúc cuộc chiến tranh bùng phát, anh ra trận, để lại vk với cha nhỏ nghỉ ngơi hậu phương thơm. Chiến đấu chừng 1 năm, anh bị thương thơm hai lần, vào tay với chân. Tiếp chính là 2 năm bị đoạ đày trong các trại triệu tập của phân phát xkhông nhiều Đức. Năm 1944, lũ phân phát xít bị chiến bại to lớn bên trên chiến trận Xô – Đức, cần sử dụng cả phạm nhân binc làm cho lái xe. Nhân thời cơ kia, An-đrây Xô-cô-lốp đã cướp xe cộ, bắt sinh sống thương hiệu thiếu thốn tá vạc xít, chạy bay về phía quân ta. Mãi khi đó An-đrây Xô-cô-lốp new biết vk và nhì phụ nữ anh đã biết thành bom phạt xít sát hại từ giữa năm 1942. A-na-tô-li, đàn ông anh, một học viên giỏi tân oán, giờ đồng hồ là đại uý pháo binc. Hai phụ thân con cùng tiến đánh Béc-lin, sào huyệt của đàn phân phát xkhông nhiều. Đúng ngày 9 tháng 5 năm 1945, ngày chiến thắng, một thương hiệu thiện tại xạ Đức đã bắn bị tiêu diệt A-na-tô-li, đứa con trai thương mến, niềm hy vọng cuối cùng của An-đrây Xô-cô-lốp...)

Tôi đang chôn bên trên khu đất tín đồ, khu đất Đức, nụ cười khoái lạc cùng niềm mong muốn sau cùng của tôi; đại nhóm pháo sẽ nổ súng vĩnh biệt tiễn fan chỉ đạo của họ tới địa điểm an ngủ cuối cùng; vào tín đồ tôi nhỏng gồm cái nào đó tan vỡ tung ra... Tôi trở về đơn vị chức năng bản thân như fan mất hồn. Nhưng chả mấy chốc tôi được giải ngũ. Về đâu bây giờ? Chả nhẽ lại về Vô-rô-ne-giơ? Không được! Tôi tự dưng lưu giữ làm việc U-riu-pin-xcơ gồm một fan bạn, giải ngũ hồi mùa đông bởi vì bị tmùi hương, - bao gồm lần anh ấy mời tôi về công ty, tôi lưu giữ ra với tìm tới U-riu-pin-xcơ.


Hai vợ ông chồng fan chúng ta tôi không có nhỏ, sinh sống trong một khu nhà ở riêng rẽ nho nhỏ dại làm việc rìa thành phố. Mặc dù được hưởng phụ cung cấp tmùi hương binc, tuy nhiên thằng bạn tôi vẫn thực hiện tài xế mang lại một đội nhóm vận tải đường bộ, tôi cũng đến xin có tác dụng sinh hoạt kia. Tôi ở nhà các bạn, chúng ta thu xếp cho tôi khu vực nương thân. Chúng tôi chsinh sống những thứ hàng hoá về các thị xã, và mùa thu thì gửi sang trọng chlàm việc lúa mì. Chính vào hồi ấy tôi chạm chán chụ đàn ông bắt đầu của mình, đấy chụ bé bỏng vẫn nghịch mèo đấy.

Thường cđọng chạy xe cộ xong trsống về tỉnh thành, bài toán đầu tiên cũng dễ nắm bắt thôi, là tôi vào hiệu giải khát, nhấm nháp chút nào đó với tất yếu gồm uống một ly rượu lử người. Phải nói rằng tôi đã thừa mê man loại món nguy khốn ấy... Thế rồi một hôm, tôi thấy chụ bé xíu ấy nghỉ ngơi sát siêu thị giải khát, hôm sau vẫn lại thấy - thằng nhỏ bé rách bươm xơ mướp. Mặt mũi thì bê tha nước dưa đỏ, nhem nhuốc, bụi bặm bụi bờ, bẩn nhỏng ma lem, đầu tóc rối bù, nhưng lại cặp đôi mắt - cứ tựa như những ngôi sao 5 cánh sáng ngời sau trận mưa đêm! Tôi mê say nó, và lạ thật, phù hợp mang lại nỗi ban đầu thấy lưu giữ nó, nuốm chạy xe cộ cho nhanh khô sẽ được về gặp mặt nó. Nó ăn ngay sinh hoạt hiệu giải khát, ai mang lại gì thì nạp năng lượng nấy.

Sang ngày thứ tứ, tôi chlàm việc tiểu mạch từ bỏ nông trường, ghẹ lại hiệu giải khát. Chụ bé xíu của tớ ngồi làm việc bậc thềm, hai cẳng chân nhỏ tuổi xíu đung chuyển, cùng nom có vẻ nlỗi đã đói. Tôi thò đầu ra ngoài cửa phòng lái với hét gọi: “Ê, Va-ni-a! Lên xe hơi đi, nkhô nóng lên, chụ đưa đến kho thóc rồi trsống về đây ăn trưa”. Nghe giờ hét điện thoại tư vấn của tôi, nó đơ mình nhảy đầm ngoài thềm, leo lên bậc xe hỏi nhỏ: “Sao crúc lại biết thương hiệu cháu là Va-ni-a?”. Và hai con mắt bé dại của chính nó mở khổng lồ ra hóng tôi vấn đáp. Còn tôi thì bảo nó rằng tôi là fan yên cầu, chiếc gì rồi cũng biết.

Nó bước sang trọng mặt phải xe, tôi xuất hiện đặt nó ngồi ở bên cạnh bản thân với mang đến xe đua. Thằng bé bỏng linh động đến cầm cố cơ mà tự nhiên trù trừ bởi vì sao lại yên thinch, tứ lự, chốc chốc lại liếc chú ý tôi dưới song hàng ngươi lâu năm cong queo, và lại thsống dài. Một con chyên con non nớt như thế mà lại sẽ học tập thsinh sống nhiều năm ư? Đấy đâu riêng gì việc của nó? Tôi hỏi: tía con cháu đâu, hả Va-ni-a?”. Nó rỉ tai: “Ckhông còn nghỉ ngơi trận mạc.” - “Thế bà bầu cháu?” - “Mẹ bị bom chết bên trên tàu hoả Khi bà bầu con con cháu vẫn đi tàu.” - “Thế con cháu từ bỏ đâu đến?” - “Cháu chần chờ, ko ghi nhớ...” - “Thế tại chỗ này cháu không người nào là bà bé thân ở trong à?”. - “Không gồm ai cả” - “Thế đêm con cháu ngủ làm việc đâu?” - “Bạ đâu ngủ đó”.

Xem thêm: Cách Theo Dõi Tình Hình Sức Khỏe Của Bé Thông Qua Phân Trẻ Sơ Sinh


Những giọt nước mắt nóng sốt sôi lên ở phương diện tôi, và lập tức tôi quyết định: “Không thể để cho bản thân với nó chìm nghỉm riêng rẽ rẽ được! Mình vẫn nhấn nó có tác dụng nhỏ.”. Ngay khi ấy, trung tâm hồn tôi tự dưng vơi nhõm với bừng sáng sủa lên. Tôi khom xuống mặt nó khẽ hỏi: “Va-niu-ska, gồm biết ta là ai không nào?”. Nó hỏi lại nghẹn ngào: “Thế chú là ai?”. Tôi nói giống cũng khẽ như thế: “Ta là ba của con!”

Ttránh ơi, thật chẳng thể tưởng tượng được. Nó nhảy đầm chồm lên cổ tôi hôn vào má, vào môi, vào trán cùng nhỏng con chlặng chích, nó ríu rkhông nhiều líu lo vang rộn cả buồng lái: “Bố yêu thương của nhỏ ơi! Con biết mà! Con biết ráng làm sao cha cũng tìm kiếm thấy nhỏ mà! Thế nào thì cũng search thấy mà! Con ngóng mãi ao ước được gặp mặt bố!”. Nó áp giáp vào fan tôi, body toàn thân cứ run lên như ngọn gàng cỏ trước gió. Còn đôi mắt tôi thì cứ mờ đi, khắp cơ thể cũng run lên, hai bàn tay lẩy bẩy... Thế cơ mà tôi vẫn không bị mất tay lái thì cũng kì dị thật. Nhưng rồi xe cộ cũng lảo đảo đâm xuống rãnh, tôi tắt thiết bị. Giữa lúc mắt còn mờ đi điều đó, tôi không dám chạy tiếp, sợ đâm nên người. Tôi giới hạn xe cộ chừng năm phút, còn crúc bé bỏng đàn ông của tớ cứ ghì chặt lấy tôi yên lặng, run rẩy. Tay phải tôi quàng lịch sự bao bọc lấy nó, khẽ áp nó vào tín đồ, còn tay trái tôi mlàm việc thứ trở về nhà bản thân. Đến kho thóc làm cái gi nữa, Lúc mà lại tôi không hề gan ruột nào để đi mang đến kia.

Tôi để xe pháo cạnh cổng, bế nam nhi new của mình vào trong nhà. Còn nó thì hai tay nhỏ bé phỏng cđọng ôm chặt lấy cổ tôi, vào đến địa điểm vẫn ko Chịu buông ra. Nó áp chặt má vào dòng má lởm chởm chưa cạo của tớ, cứ như là ốp lại đó. Tôi cđọng chũm bế vào. May quá, cả nhì bà xã ông xã nhà nhà phần đông đang ở nhà. Tôi phi vào, nháy đôi mắt ra hiệu cho cả nhị fan rồi nói một giải pháp phấn khởi: “Đây, tôi tìm được con cháu Va-niu-ska của tôi rồi! Hai bác bỏ là tín đồ xuất sắc bụng, đến chúng tôi làm việc nhờ nhé!”. Cả nhị, những người dân không có con, mau lẹ gọi ngay mẩu chuyện, cứ đọng xăng xít hối hả. Còn tôi thì ko làm sao ngừng khỏi crúc đàn ông. Cuối cùng, rồi cũng dỗ được nó. Tôi lấy xà phòng cọ tay mang đến nó rồi đặt ngồi vào bàn ăn. Bà công ty múc xúp cải bắp vào bát mang lại nó, rồi đứng quan sát nó nạp năng lượng ngấu nghiến nhưng mà nước đôi mắt ròng ròng rã. Bà đứng cạnh lò sưởi mang tạp dề bít phương diện khóc. Bé Va-niu-ska của mình thấy bác ấy khóc bèn chạy lại níu mang vạt áo cùng nói: “Cô ơi, sao cô lại khóc? Bố con cháu tìm thấy cháu nghỉ ngơi ngay gần hiệu giải khát, phần đa fan phải vui mừng chứ đọng, sao cô lại khóc?”. Chao ôi, nghe nói núm bác bỏ ta lại càng đầm đầm nước đôi mắt, càng khóc sướt mướt.

Sau bữa ăn trưa, tôi đưa nó cho tới hiệu cắt tóc, rồi về bên đặt ngồi vô trong chậu giặt, tắm rửa xong rồi bọc nó vào tnóng khnạp năng lượng trải giường không bẩn. Nó ôm siết lấy tôi với cứ thay ngủ thà hiếp đi. Tôi cẩn thận đặt nó lên chóng, rồi đến xe đua tới kho thóc, cởi lúa mì xuống, lấy xe pháo về trạm nhằm kia, chạy ra siêu thị tạp hoá. Tôi mua mang lại nó một cái quần dạ, một sơ mi, song dép và một chiếc nón lưỡi trai bởi gai. Tất nhiên là toàn bộ các trang bị phần lớn ko vừa và quality cũng kỉm. Về chiếc quần dạ thì bà nhà đã mắng mỏ tôi: “Bác điên giỏi sao, ttách nóng gắng này nhưng mang quần dạ cho con!”. Và nhanh chóng, chiếc máy khâu được bỏ lên bàn; rương cỗ áo được lục tung lên. Một giờ đồng hồ sau, Va-niu-ska của tớ đang có một mẫu quần đùi xa tanh với một sơ ngươi trắng cộc tay. Tôi ngủ thông thường cùng với nó, và lần đầu tiên, sau từng nào năm tôi được ngủ một giấc yên ổn lành. Nhưng trong tối cũng yêu cầu dậy mang lại vài tư bận. Tôi tỉnh giấc, thấy nó rúc vào nách tôi như nhỏ chlặng sẻ bên dưới mái rạ, ngáy khe khẽ, tôi thấy lòng vui không lời như thế nào tả xiết! Tôi không dám trở bản thân để nó khỏi thức giấc, cơ mà rồi ko nén được, tôi thanh thanh ngồi dậy đánh diêm ngắm nhìn và thưởng thức nó ngủ...


Tôi đột nhiên thức giấc trước lúc ttránh sáng sủa, không hiểu nhiều vì chưng sao và lại không thở được ráng. Hoá ra chụ nam nhi của mình vẫn giẫm tung khnạp năng lượng trải giường, trườn lên nằm vắt ngang bên trên người tôi, xoạc chân ra, cẳng bàn chân bé xíu nhỏ tuổi đè lên cổ họng tôi. Ngủ cùng với nó thiệt không yên, tuy nhiên quen tương đối, không có nó thì bi thảm. Đêm đêm lúc thì chú ý nó ngủ, Lúc thì thơm mái đầu xù của nó, trái tyên tôi đang suy kiệt, đã biết thành cnhị sạn vì đau đớn, ni trsinh hoạt cần êm vơi hơn...

Thời gian đầu, nó còn theo tôi trong các chuyến xe, tuy nhiên rồi tôi biết rõ rằng như thế ko hữu ích. Chỉ một mình tôi thì cần gì đâu? Một mẩu bánh mì, một củ hành với tí muối, cầm cố là đủ no cho một ngày của đời lính. Nhưng thêm nó thì khác: Lúc thì đề xuất thiết lập sữa cho nó, Lúc thì đề xuất luộc quả trứng, không có thức nạp năng lượng rét mang lại nó là ko hoàn thành. Nhưng công việc thì cần vội. Tôi nhất quyết để nó ở nhà mang lại bà nhà để mắt, cơ mà nó cđọng khóc trong cả tự sáng sủa cho đến buổi tối, giờ chiều chuồn ra kho thóc tìm tôi. Nó thường chờ tôi sinh hoạt kia mang đến khuya.

Ban đầu thật là vất vả với nó. Có hôm ttránh còn sáng, nhị cha bé đã đi được nằm ngủ - buổi ngày tôi thao tác mệt lử cò bợ fan - còn nó, lúc thì cứ đọng luôn luôn luôn ríu rkhông nhiều nhỏng chyên sẻ, có lúc không hiểu nhiều sao lại cứ thoải mái và tự nhiên lạng lẽ. Tôi hỏi: “Con trai bố sẽ nghĩ gì đấy?”. Nó hỏi lại, mắt nhìn lên trần: “Bố ơi, loại áo bành sơn bằng da của ba đâu rồi?”. Cả đời tôi, bao gồm bao giờ tôi tất cả bành đánh da làm sao đâu! Tôi đành phải tiến công trống lảng: “Bố để lại làm việc Vô-rô-ne-giơ rồi!” - Tôi bảo nó. “Thế vì sao tía lại tìm kiếm bé lâu thế?”. Tôi đáp: cha tra cứu nhỏ sống mặt Đức, mặt Ba Lan, và đi bộ, đi xe kiếm tìm khắp cả Bê-lô-ru-xi-a, cơ mà bé thì lại làm việc U-riu-pin-xcơ.”. - “Thế U-riu-pin-xcơ có gần nước Đức không hả bố? Thế Ba Lan bao gồm biện pháp xa bên ta lắm không?”. Đấy hai ba bé cứ đọng thì thầm huyên ổn thuyên như thế cho tới khi nằm ngủ tức hiếp đi.

Anh chúng ta ạ, không phải là không có căn cứ nhưng mà nó hỏi về chiếc áo bành sơn domain authority đâu? Không, hoàn toàn ko đơn giản. Tức là, ông bố đẻ của chính nó vẫn có thời mặc bành tô domain authority, cùng nó tự dưng ghi nhớ lại. Đấy, trí tuệ trẻ con cứ nlỗi quầng sáng ngày hạ, soi sáng toàn bộ trong phút chốc rồi vụt tắt. Trí lưu giữ của chú nhỏ nhắn ấy tương tự như vậy, nlỗi quầng sáng sủa, cđọng đột loé lên như thế.

Cũng rất có thể là tôi với con cháu nhỏ xíu còn làm việc U-riu-pin-xcơ, chừng hơn một năm nữa, nếu như như trong tháng mười một không bị cthị trấn khủng hoảng. Hôm ấy tôi lái xe mặt đường lầy, mang lại một xã nọ thì xe cộ bị trượt, vừa dịp đó có một con bò trở lại, xe pháo tôi va đề nghị chân nó. Thế là nlỗi ta biết đấy, những bà gào thét ầm lên, fan ta xúm lại, anh kiểm soát điều hành xe cộ khá lập tức mang đến ngay. Anh ta thu hồi bằng lái của mình tuy vậy tôi đã không còn sức van vỉ ý muốn anh rộng lớn lượng tha vật dụng. Con trườn vùng dậy, ve vẩy đuôi rồi chạy vào ngõ hẻm, còn tôi thì bị tước đoạt bằng lái. Mùa đông, tôi làm thợ mộc, rồi thỏng từ với 1 người bạn trước đây làm việc thuộc đơn vị. Anh ta sinh sống và một tỉnh cùng với anh đấy, sinh hoạt thị xã Ka-sa-rư, làm nghề lái xe tương đối - anh ấy mời tôi mang lại nhà anh ấy. Anh ấy viết thỏng nói rằng đến đó tôi vẫn làm ngơi nghỉ phần tử thợ mộc chừng nửa năm, rồi sống tỉnh giấc chúng ta cung cấp lại bởi tài xế new mang đến tôi. Thế là tôi và con cháu nhỏ xíu thuộc đi bộ cho tới Ka-sa-rư.

Mà nói thực với anh, còn nếu không xảy ra cthị xã luộm thuộm với nhỏ trườn thì rồi tôi cũng vẫn tránh U-riu-pin-xcơ. Nỗi âu sầu quán triệt tôi ngơi nghỉ thọ mãi một vị trí được. Có lẽ đề xuất mang đến bao giờ cháu Va-niu-ska bự lên, buộc lòng yêu cầu gửi cháu vào một trong những trường học ổn định, thì hoạ may khi đó, nguôi sút nỗi bi đát, tôi bắt đầu có thể làm việc yên ổn một khu vực. Còn bây giờ thì nhì tía con cđọng cuốc bộ mọi nước Nga.


- Cháu nhỏ xíu đi vất vả lắm rò rỉ, - tôi nói.

- Cháu quốc bộ không nhiều thôi, nhiều phần thời gian tôi cõng cháu. Tôi nhằm nó ngồi lên vai với cđọng gắng đi, nếu muốn chuyển động mang đến dãn gân cốt thì này lại tụt xuống chạy, tung tăng mặt mặt đường nlỗi nhỏ dê bé. Anh bạn ạ, toàn bộ gần như điều này cũng không sao, miễn là ba con Cửa Hàng chúng tôi sinh sống được; tuy thế nhưng trái tlặng của mình vẫn rệu rã lắm rồi, mang lại nên nỗ lực pít-tông thôi... Có khi tự nhiên nó nhói lên, thắt lại và thân ban ngày mà lại khuất tất khía cạnh mũi. Tôi chỉ hại thời gian như thế nào kia đã ngủ cơ mà tôi chết luôn khiến cho con trai tôi bắt buộc lo âu. Lại còn tồn tại một nỗi khổ trọng tâm này nữa: phần đông đêm làm sao tôi cũng nằm mộng thấy những người thân thừa thế. Và cơ hội nào cũng vậy, tôi ở vị trí này, sau sản phẩm rào dây thép gai, còn vợ nhỏ thì thoải mái sinh hoạt bên kia... Tôi nói đủ cthị trấn với I-ri-na, cùng với các nhỏ nhưng lại chỉ vừa mới toan rước tay đẩy dây thnghiền tua ra, thì bà xã con lại rời bỏ tôi, cứ như thể vụt tan bặt tăm... Và đó là một điều hết sức kì lạ: ban ngày lúc nào tôi cũng trấn tĩnh được, ko hở ra một tiếng thnghỉ ngơi lâu năm, một lời than thở, tuy vậy đêm tối tỉnh giấc thì gối ẩm ướt nước mắt...

Trong rừng sẽ nghe tiếng đồng minh của tôi Điện thoại tư vấn, tiếng mái chèo vỗ nước.

Người khách hàng kỳ lạ nhưng lại đang trở thành thân mật so với tôi vùng dậy, đưa bàn tay to btrần cứng nhắc như bởi gỗ:

- Tạm biệt anh bạn, chúc anh suôn sẻ.

- Chúc anh cho Ka-sa-rư như mong muốn.

- Cảm ơn anh. Này bé, quý phái đò đi.

Crúc nhỏ xíu chạy cho tới, đứng mặt bắt buộc tía, túm mang vạt áo bông của bố, chạy lon ton mang đến kịp bước sải nhiều năm của tín đồ Khủng.

Hai bé tín đồ côi phắn, nhì hạt cat đã biết thành sức mạnh phũ psản phẩm của bão tố cuộc chiến tranh thổi bạt cho tới phần lớn miền không quen... Cái gì đã mong chờ bọn họ sinh sống phía trước? Thiết nghĩ rằng nhỏ người Nga kia, con người có ý chí kiên định, đang tại vị được cùng sống lân cận ba, chú nhỏ nhắn tê một Khi lớn lên đã rất có thể đương đầu với mọi thử thách, vẫn vượt qua đa số vật cản trên đường nếu như Tổ quốc kêu gọi.

Với một nỗi bi lụy thnóng thía, tôi quan sát theo hai ba con... Có lẽ cuộc chia ly của Shop chúng tôi vẫn thanh khô thản tốt rất đẹp hơn; cơ mà Va-niu-ska, new đi được ít bước, đôi bàn chân lũn chũn chuệnh duỗi, hốt nhiên quay trở lại chú ý tôi, vẫy bàn tay bé xíu hồng hồng. Bỗng như có 1 bàn chân loài vật nào kia thướt tha dẫu vậy móng sắc và nhọn bóp đem tyên ổn tôi, với tôi vội cù mặt đi. Không, không phải những người luống tuổi vẫn bạc đầu vào chiến tranh chỉ khóc trong mộng mị đâu. Họ cũng khóc vào thực tại đấy. Cái thiết yếu sinh hoạt đây là phải biết kịp lúc cù phương diện đi. Cái chủ yếu ngơi nghỉ đây là chớ làm cho tổn thương thơm trái tyên em bé, đừng để cho em thấy gần như giọt nước đôi mắt bầy ông hiếm hoi lạnh phỏng lăn uống bên trên má anh.