Ngữ Văn Lớp 8: Viết Bài Tập Làm Văn Số 1

gamesbaidoithuong.com xin trình làng đến độc giả những bài bác văn mẫu về nội dung bài viết số 1 hay tốt nhất ngữ văn 8 với không hề thiếu các đề. Theo đó, nội dung bài viết số 1 lớp 8 gồm bao gồm 3 đề, mỗi đề gamesbaidoithuong.com gởi đến bạn đọc 3 bài xích văn mẫu hay nhất và mới nhất để các bạn có thể tham khảo. Tự đó, giúp chúng ta có những bài xích văn hay nhất cho riêng mình.


*

Đề 1:Kể lại hầu như kỉ niệm ngày thứ nhất đi học

Bài làm

Hôm nay, ở vấp ngã tư hóng đèn đỏ, tôi lặng ngắm thành phố vận động như chưa lúc nào dừng lại, bỗng bồi hồi nhớ loại gọi là ngày xưa. Lưu giữ lần đầu tiên tôi ngạc nhiên đến trường, nhớ các cái lá quà cuối thu và bầu trời xanh cao vời vợi năm ấy.

Bạn đang xem: Ngữ văn lớp 8: viết bài tập làm văn số 1

Có lẽ chúng ta đều có khá nhiều những ngày đầu tiên. Nhưng chắc hẳn rằng chẳng gì thiêng liêng cùng gợi nhớ cho bằng ngày đầu tiên đi học. Tôi nhớ các câu văn của Thanh Tịnh: mỗi năm cứ vào thời điểm cuối thu, lá ở ngoài đường rụng nhiều và lòng tôi lại bâng khuâng lưu giữ về ngày trước tiên tôi đi học. Có lẽ, ngày thứ nhất ấy là một chiếc gì trong sáng và hồn nhiên lắm. Nó là miếng kí ức ngọt ngào và lắng đọng mà có chăng sau đây trên dòng đời vội vã lan tràn ta không còn như vậy nữa.

Tôi lưu giữ như in, ngày đầu tiên ấy, tôi được bà mẹ đèo bên trên chiếc xe đạp cũ. Trên con đường gập ghềnh và thân thiện quen thuộc, tôi ngồi sau xe cộ áp phương diện vào tấm lưng bé của mẹ. Tuyến phố thân thuộc sản phẩm ngày lúc này sao bỗng dài hơn thường lệ, bỗng nhiên thấy nó sao vừa kỳ lạ vừa quen. Tôi bất chợt có xúc cảm như một tín đồ xa quê lâu ngày bắt đầu trở về khu vực này vậy, trong tâm xốn xang từng nào câu hỏi: liệu gia sư có xinh đẹp như nàng tiên vào truyện cổ không, lớp học bắt đầu ra sao, mình vẫn học số đông gì...Chao ôi, tôi không dứt thoát khỏi những lưu ý đến non nớt ấy, và chỉ muốn được đáp án tức thời....

=>Xem đầy đủ: Những bài văn mẫu nội dung bài viết số 1 đề 1

Đề 2: bạn ấy (bạn, thầy, tín đồ thân...) sinh sống mãi trong thâm tâm tôi

Bài làm

Hẳn trong tất cả chúng ta, ai cũng giữ mang đến mình mọi hình hình ảnh những kỉ niệm đẹp của 1 người nào đó trong sâu thẳm trái tim. Và tôi cũng vậy, dành toàn bộ trái tim mình, tôi xung khắc sâu hình hình ảnh đáng kính fan mà tôi yêu thương duy nhất trong đại mái ấm gia đình thân yêu của tớ - ông ngoại.

Xem thêm: Không Bao Giờ Phải Lo Lắng Về Cách Đọc Số Điện Thoại Bằng Tiếng Anh Nữa

Ngoại tôi giờ đã từng đi thật xa, mọi sâu thẳm vào trái tim tôi, hình ảnh ông không lúc nào phai nhạt. Đó là một trong người bầy ông đẹp lão cùng với vóc dáng bé nhỏ và đôi mắt sâu, cái hành lang cửa số tâm hồn đượm bi ai nhưng tràn đầy sức sống. Đằng sau hai con mắt đó là bao nỗi nhọc nhằn, toan lo mà phần lớn vết nhăn chứng minh đã hằn sâu bên khóe mắt. Quan sát vào khuôn mặt với làn da ngăm ngăm của ông, có lẽ điều rất nổi bật nhất đó là đôi môi rộng và hàm răng trắng những tuy tuổi sẽ cao. Bởi chính song môi này ông đã giành riêng cho lũ con cháu trẻ công ty chúng tôi những nụ hôn ấm áp, và cũng do vì bàn tay chai sận, thô ráp này đã có lần nhiều tối vỗ về mang đến tôi ngủ, nhiều đêm nhọc nhằn quan tâm tôi khi nhỏ xíu mà không có ba chị em bên cạnh. Nước ngoài tôi vóc dáng không tốt lớn, vạm vỡ giống như những người đàn ông khác bởi bao lo toan, vất vả không còn hỗ trợ ông tôi còn cường tráng như thời còn trai trẻ. Mặc dầu đã già nhưng lại ngoại tôi không có thậm chí cho một sợi tóc bạc nào ,mái tóc cứ đen như vậy mãi. Ngoại đơn giản lắm, một dở cơm đạm bạc tình với vài cha món, cũng chỉ diện bộ quần áo kaki màu xám có từ lâu và vẫn đôi dép quai hậu màu black mà bà nước ngoài tôi đang kể rằng nó đang theo ông trường đoản cú thời còn kháng chiến....

=>Xem đầy đủ: Những bài văn mẫu bài viết số 1 đề 2

Đề 3: Tôi thấy mình đã lớn khôn

Bài làm

Thời gian trôi đi nuôi dưỡng vai trung phong hồn nhỏ người, góp ta cứng cáp hơn bao gồm cả thế chất, ý thức và chắp cánh mang lại ta mọi ước mơ, những hy vọng vào tương lai. Giống hệt như mọi người, loại xoáy của thời hạn cho tôi sự trưởng thành và cứng cáp để một ngày tôi thốt nhiên nhận ra: “Tôi đã bự khôn”.

Con bạn tôi đã ngày càng khủng lên theo năm tháng. Ghi nhớ ngày nào, tôi còn là một con bé bỏng con nhút nhát chỉ biết tò tò theo sau chân mẹ, vắt mà bây giờ, cô nhãi ranh ấy đã trở thành một học viên Trung học tập cơ sở, cao hơn nữa cả mẹ. Tôi không những lớn hơn cơ mà tầm tay cũng xa rộng trước. Tôi bao gồm thế tiện lợi lấy phần đa cuốn tự điển bên trên giá tối đa xuống, rất có thể giúp mẹ treo xống áo lên mắc tủ cơ mà không yêu cầu bắc ghế, có thế giúp cha khiêng thang lên gác thượng để sửa ăng-ten, hoàn toàn có thể đi hết một phần đường núi lâu năm không cần có ai dắt hay cõng... Những câu hỏi ấy hồi nhỏ dại tôi chưa đủ mức độ thì bây giờ đều trở nên đối chọi giản, dễ dàng dàng. Tôi cũng không còn cảm thấy tự hào khi giúp cha mẹ làm những công việc nhà nữa, tất cả đều đã trở thành những vấn đề làm tầm trung của tôi, không tồn tại gì trở ngại hay thừa sức cả. Cái cảm dìm mình đang to lên thuở đầu đối với tôi còn khôn cùng mở hồ nhưng càng lúc tôi càng dìm thức được ví dụ hơn....