Hoàn cảnh sáng tác của văn bản tôi đi học

Bạn đã đạt đến giới hạn của mình. Bằng phương pháp Đăng ký kết tài khoản, chúng ta cũng có thể xem cục bộ nội dung trả lời

Bạn đang xem: Hoàn cảnh sáng tác của văn bản tôi đi học

Cải thiện điểm số của bạn bằng cách đăng ký thông tin tài khoản gamesbaidoithuong.com.Xem toàn cục các câu trả lời, chat trực tiếp 1:1 với đội ngũ cô giáo gamesbaidoithuong.com bằng cách Đăng ký tài khoản ngay hiện thời
*
Đăng ký kết với Google
*
Đăng cam kết với Facebook
*

Xem thêm: Top 140 Đề Thi Cuối Kì 1 Lớp 3 Môn Toán Lớp 3, 62 Đề Thi Toán Lớp 3 Học Kì 1 Năm 2022

*

*
NGUYỄN THỊ THU HẰNG
1Hoàn cảnh sáng tác:“Tôi đi học” in trong tập “Quê mẹ” (1941), một tập văn xuôi rất nổi bật nhất củaThanh Tịnh.Truyện được nói theo ngôi lắp thêm nhất. – Nhân vật dụng tôi đề cập lại chuyện cũ khi đã trưởngthành. “tôi” hồi tưởng lại buổi tựu trường đầu tiên trong đời mình lúc còn thơ ấu cùng kể lạivới một sự nao nức trong lòng
10 .Vũ Đình Liên (1913-1996) là đơn vị giáo từng viết văn và có tác dụng thơ. Ông lừng danh trong trào lưu Thơ bắt đầu với bài bác "Ông đồ" viết theo thể ngũ ngôn trườngthiên có có đôi mươi câu thơ. Nó thuộc một số loại thi phẩm “ từ cạn" nhưng "tứ sâu" bộc lộ một hồn thơ nhân hậu, giàu tình thương fan và có niềm hoài cổ bâng khuâng.Ông thứ là số đông nhà nho, ko đỗ đạt cao để đi làm việc quan, nhưng chỉ ngồi dạy dỗ hoc "chữ nghĩa Thánh hiền". Ông đồ gia dụng được công ty thơ nói đến là đơn vị nho tài hoa. Ong xuất hiện thêm vào độ "hoa đào nở"... "bên phố đông fan qua". Ông đã bao hàm tháng ngày đẹp, phần lớn kỉ niệm đẹp:"Hoa tay thảo hồ hết nétNhư phượng múa dragon bay"Hoa đào nở tươi đẹp. Giấy đỏ đẹp, mực Tàu đen nhánh. đường nét chữ bay lượn tài hoa. Còn điều gì khác vui hào hứng hơn:"Bên phố đôngngười quaBaonhiêu người thuê mướn viếtTâm tắc ngợi khen tài".Thời cố đã đổi thay. Hán học lụi tàn trong làng hội thực dân nửa phong kiến: "Thôi bao gồm ra gì dòng chữ Nho - Ông Nghè, ông Cống cũng ở co..." (Tú Xương). Ông vật dụng già là một trong những khách a ma tơ sinh bất phùng thời. Xưa "phố đông fan qua ", nay “mỗi năm từng vắng". Xưa cơ "Bao nhiêu người thuê mướn viết", hiện thời "Người mướn viết nay đâu?". Một câu hỏi cất lên những ngơ ngác, cảm thương. Nỗi sầu, nỗi tủi từ bỏ lòng ông đồ như khiến cho mực khô và đọng lại vào "nghiên sấu", như tạo nên giấy đỏ nhạt nhòa "buồn ko thắm". Giấy đỏ, nghiên mực được nhân hóa, ngấm bao nỗi ảm đạm tê tái của tình nhân thế sự:"Giấy đỏ bi thương không thắmMực ứ trong nghiên sầu..."Cảnh thiết bị buồn. Lòng fan buồn. Vũ Đình Liên đã xuất thần viết cần hai câu thơ tuyệt cây bút lay hễ bao mến thương trong lòng người.Nỗi ảm đạm từ lòng fan thấm sâu, tỏa rộng lớn vào không gian cảnh vật. Dưới trời mưa vết mờ do bụi "Ông đồ gia dụng vần ngồi đáy" như bất động. Lẻ loi và cô đơn: "Qua đường không ai hay". Chiếc vàng của lá, loại nhạt nhòa của giấy, của mưa bụi đầy trời với cơn mưa trong tim người. Một nỗi bi thương lê thê:"Lá vàng rơi trên giấyNgoài trời mưa lớp bụi bay".Thơ tả ít cơ mà gợi nhiều. Cảnh đồ vật tàn tạ mênh mang. Lòng người buồn thương thấm thìa.Khép lại bài xích ihơ là 1 trong những câu hỏi biểu đạt một nỗi bi thiết trống vắng, yêu đương tiếc, xót xa. Hoa đào lại nở. Ông vật già đi đâu về đâu..."Năm ni dào lại nởKhông thấy ông trang bị xưaNhững người muôn năm cũHồn ở chỗ nào bây giờ?"Thương ông đồ cũng là thương một lớp tín đồ đã lâu dài lùi vào thừa khứ. Yêu đương ông đồ cũng là xót yêu mến một nền văn hóa truyền thống lụi tàn dưới giai cấp của nước ngoài bang. Sự đồng cảm xót yêu mến của Vũ Đình Liên so với ông đồ vẫn trang trải với thấm sâu vào cụ thể từng câu thơ, vần thơ. Mẹo nhỏ tương phản, kết phù hợp với nhân hóa, ẩn dụ, đã tạo nên nhiều hình ảnh gợi cảm, mô tả một cây bút pháp thẩm mỹ và nghệ thuật điêu luyện, đậm đà.Bài thơ "Ông đồ" cất chan lòng tin nhân đạo. "Theo xua nghề văn nhưng làm được một bài thơ như vậy cũng đủ. Nghĩa là đầy đủ lưu danh với những người đời" (Hoài Thanh). Đó là những lời xuất sắc đẹp nhất, trân trọng độc nhất mà tác giả "Thi nhân Việt Nam" dã dành riêng cho Vũ Đình Liên và bài xích thơ siêu phẩm "Ông đồ".