Đọc truyện sở kiều truyện phần 2 chương 11

*

*

Tác giả: Tiêu Tương Đông Nhi

CHƯƠNG 101: SÁNH VAI CHIẾN ĐẤU

Gió đêm sở hữu theo mùi vị tanh lành rét mướt trường đoản cú sông Xích Thủy, nhè dịu phe phẩy qua vạt áo.

Bạn đang xem: Đọc truyện sở kiều truyện phần 2 chương 11

Vô số bởi vì sao nhỏng bảo thạch giăng đầy ttránh, lan ra ánh sáng nhu hòa, vầng trăng kmáu như một chiếc móc câu giắt giữa ko trung, bao phủ trăm loại hoa cỏ bên dưới bằng một luồng sáng trắng bạc.Sở Kiều bình thản cưỡi trên sống lưng ngựa chạy xuyên qua thành Ổ Bành đầy khói lửa, thừa qua cửa ngõ thành không ngừng mở rộng chạy thẳng về phía thảo ngulặng hoang sơ.Bóng tối xum xê, thành Ổ Bành đang biến mất sinh sống vùng phía đằng sau, chỉ từ thấy được chân ttránh cháy đỏ. Gió tối rét mướt như băng, ánh trăng tĩnh lặng, bôn tẩu mãi mang lại nửa tối, Sngơi nghỉ Kiều new rốt cục thoát ra khỏi thành Ổ Bành.Bằng mọi giá bán thiếu nữ cũng đề xuất giết thịt Chu Thuận, nếu nói hồi đó bởi vì không tồn tại cơ hội, biển bạn rộng lớn không dễ đưa ra, những điều đó lần này giỏi quan trọng nhằm hắn trốn thoát.Trong lòng Ssinh hoạt Kiều đang xuất hiện cảm hứng tội vạ mãnh liệt, nàng biết phiên bản thân hiện giờ ko cách nào ra tay làm thịt Gia Cát Nguyệt báo oán cho các đứa ttốt Kinh gia, càng không có năng lượng diệt trừ toàn bộ tín đồ của bao phủ Gia Cát. Cthị xã này còn có ngulặng nhân thực trạng cơ mà cũng có thể có nguyên do riêng biệt cùng rất nhiều nhân tố cần yếu nói rõ khác, cho nên chị em mới lúng túng ý muốn giết Chu Thuận như thế, nói theo một cách khác thì đây đó là một loại bốn trung ương trở nên tướng mạo của bạn dạng thân cô gái.Nàng là nhỏ bạn, gồm tình cảm của fan, vô cùng đôi khi cũng cần yếu trọn vẹn làm chủ lý trí của bản thân.Tựa như thuở đầu, giả dụ như thiếu nữ thật sự lý trí thì sẽ không hành vi theo tình cảm mà sinh sống lại lân cận Yến Tuân, hiện giờ lại càng bắt buộc buông tha thời cơ giết mổ bị tiêu diệt Gia Cát Nguyệt.Nàng đó là một tín đồ như vậy, cần thiết chống chịu nổi câu hỏi thiếu thốn nợ người khác.Giờ phút ít này, đàn bà nhìn ra dòng chảy mãnh liệt của sông Xích Tdiệt, vô vàn nhỏ sóng trắng như tuyết không xong xuôi vỗ lên dãy đá ngầm đen kịt lừng lững phía 2 bên bờ rồi tan vỡ tung thành từng bọt bong bóng nhỏ.Phía sau thốt nhiên vang báo cáo vó ngựa chạy mang lại sát, Gia Cát Nguyệt hổn hển kêu lên: “Ngươi đứng lại kia cho ta!”Ssống Kiều ghẻ lạnh quay đầu lại, trầm giọng nói: “Ngươi đi theo ta làm dòng gì?”“Ta vẫn nói đang thả ngươi đi sao?”Gia Cát Nguyệt một thân cẩm bào, ngươi tìm nhướng cao, song môi đỏ hồng trong trời tối quan sát tất cả chút kỳ cục. Tay chân hắn đều phải có dấu tích bị dây thừng trói, trên tín đồ còn đoạn dây còn không rước xuống, rõ ràng là tín đồ làm sao kia tạo ra.*Chú thích: tín đồ nào đó đó là chị Kiều bên ta đấy nhé. Đến phía trên người hâm mộ vẫn gọi chị Kiều nhân thời gian thành bị loạn, trói anh Nguyệt lại chạy mất.Hai người phần lớn là nhân tài ttốt tuổi, năng lực kiệt xuất, chủ yếu diện đối đầu và cạnh tranh thì cực kỳ cực nhọc phân chiến thắng bại. Nhưng nếu như bàn về năng lượng tiến công lén, tung hỏa mù tuyệt sát hại thì Gia Cát Nguyệt giỏi chưa phải là đối thủ của đặc công từng chịu đào tạo và giảng dạy đặc trưng nhỏng Ssinh sống Kiều.Hai fan giận dữ quan sát nhau, tuyệt ko thỏa hiệp.Cuối cùng đằng xa bỗng nhiên bao gồm một trận cuồng phong đùng một phát kéo tới, có theo mùi hương tiết tanh tưởi. Sngơi nghỉ Kiều tương đối sững sờ, nhanh chóng quan sát ra xa xa. Trên khoảng hoang ngulặng lặng im được lấp đầy cỏ, thảm cỏ cao đến chừng thắt sườn lưng, chưa tới sườn lưng ngựa. Lẫn vào thảm cỏ chắc là có thứ gì đấy nhẹ nhàng di động cầm tay, trong trơn về tối xum xuê lộ diện đầy đủ nhỏ đôi mắt xanh lập lòe.Sói! Nơi này có sói!Slàm việc Kiều với Gia Cát Nguyệt đôi khi liếc nhau một chiếc, mặc dầu bầy họ tự cho rằng năng lực phiên bản thân bất phàm, tuy thế ở đấy là rừng núi hoang vắng, trường hợp bị bè lũ sói đồng thời đột kích, kết quả thực chẳng thể tưởng tượng được.“Gia Cát Nguyệt, họ trong thời điểm tạm thời đình chiến, thế nào?”Gia Cát Nguyệt liếc xéo thanh nữ, hừ vơi một giờ rồi xoay đầu đi.“Ta truy sát kẻ thù còn ngươi mong muốn tiêu diệt phản nghịch thứ của gia tộc, chúng ta hẳn đề xuất hợp tác.” Snghỉ ngơi Kiều thúc ngựa tiến nhanh, thường xuyên tmáu phục hắn.Gia Cát Nguyệt nhảy đầm phịch xuống khỏi sống lưng ngựa, dợm chân đi lên vùng trước.

Xem thêm: Tiểu Sử Diệp Bảo Ngọc "Đã Có Người Thuộc Về" Sau Đổ Vỡ Hôn Nhân

Ssống Kiều xua theo, nào ngờ mới vừa phát triển một bước thì nhỏ chiến mã bỗng dưng bị hụt chân. Gia Cát Nguyệt mau chóng kéo tay thiếu phụ, ôm ngang eo nữ mau lẹ lui về vùng sau.Sau kia Ssinh sống Kiều trợn mắt há mồm quan sát chiến mã của chính mình từng chút một bặt tăm trong bụi cỏ hoang sơ, kêu gào thảm thiết.“Nơi này là đầm lầy, cẩn trọng một chút.” Gia Cát Nguyệt nói kết thúc ngay tức thì đi trước, vừa đi vừa nói: “Đi xuyên qua đầm lầy thì bạn cũng có thể tới được chỗ của đám giặc tê.”Snghỉ ngơi Kiều hỏi: “Ngươi gật đầu hợp tác và ký kết với ta?”Gia Cát Nguyệt ung dung nphân tử chú ý thanh nữ một cái, cũng ko trả lời. Ssinh hoạt Kiều tương đối sững sờ, tuyệt nhất thời bao gồm chút ít không yên tâm. Nàng không phải đồ nnơi bắt đầu, Chu Thuận gồm thân phận gì mà đề xuất pnhân hậu cho tới Gia Cát Nguyệt từ bản thân đi bắt? Mà kể tới nô lệ chạy trốn, chắc là phái nữ cũng có thể có cùng tội danh.Gia Cát Nguyệt chứa giọng thanh nhàn nhạt: “Ta đi trước dò mặt đường, ngươi theo gần cạnh sống sau ta.” Sau kia ngay thức thì không xem xét tới nữ nữa, rảnh rỗi tiến tới như vẫn đi vào một đình viện ko người. Địa phận hung hiểm thần túng thiếu cạnh tranh dò mà ngay đến dân bọn chúng địa pmùi hương cũng không đủ can đảm vào, tuy nhiên hắn lại tiến vào một bí quyết bình thản, không hề gồm chút phân vân.Ssinh hoạt Kiều nhìn theo trơn sườn lưng màu xanh lá cây từ từ biến mất trước mặt, khẽ híp mắt phượng, vào láng tối chú ý ko rõ vẻ khía cạnh. Chỉ thấy người vợ điềm tĩnh nhìn Gia Cát Nguyệt một thời gian rối đùng một cái chứa bước, gấp rút đuổi theo.Trước Khi phương diện ttách mọc, không khí càng thêm khuất tất cơ mà dường như kể từ lúc nhị fan tiến vào chiếc váy đầm lầy này, form chình họa bao phủ nhoáng loại vẫn biến đổi, không tồn tại gió rét lượn lờ hay trúc dữ hoành hành, cũng không có độc trùng cất cánh lượn mọi khu vực giỏi xương Trắng đầy con đường. Xung quanh là lặng tĩnh như tờ, lạng lẽ ko một láng bạn xuất xắc động vật hoang dã, thậm chí cũng không tồn tại cả một luồng gió. Không khí hình như ngưng ứ, cả đầm lầy chỉ nghe tất cả giờ hô hấp thuộc giờ bước chân của nhị người đông đảo đặn vang lên.Đột nhiên Sở Kiều cảm thấy bên dưới chân dẻo quẹo, còn tưởng mình đã dẫm đề nghị khu vực nhún nhường bắt buộc vội vàng vã cúi đầu chú ý, nào ngờ vừa nhìn xuống ngay lập tức suýt nữa kêu ra tiếng. Gia Cát Nguyệt xoay đầu quan sát thì thấy là một tử thi ko đầu, khoang bụng đã biết thành xé tung, nội tạng rơi vãi khắp vị trí, cũng không rõ là bị dã trúc gì tập kích.“Cái này mà lại cũng sợ?” Giọng nói của phái mạnh nhân với theo chút giễu cợt chọc ghẹo.Snghỉ ngơi Kiều ghẻ lạnh liếc hắn một chiếc nhưng lại cũng ko gượng nhẹ lại.“Nắm lấy.”Slàm việc Kiều cúi đầu chú ý, đó là một đầu của thanh tìm Phá Nguyệt. Nàng còn đang sửng sờ thì vẫn nghe Gia Cát Nguyệt nói: “Vật của ta nhưng cũng dám ném loàn, thực to gan lớn mật.”Slàm việc Kiều cau ngươi nhìn hắn, “Ta ao ước thịt ngươi cũng không hẳn là cthị xã ngày 1 ngày nhì, chẳng lẽ còn hại làm mất đồ đắc tội ngươi chắc?”“Hừ, cô bé nhân ko xứng đáng tin!” Gia Cát Nguyệt hừ rét mướt một giờ, bã xoay đầu lại hướng đến phía đằng trước đi tiếp.Snghỉ ngơi Kiều cũng không lưu ý tới hắn, trong đầu cố gắng hồi tưởng