Đọc Truyện Sở Kiều Truyện ( Phần 2) - Chap 5

Tác giả: Bánh Bèo - Sở Kiều Truyện VNFC* Nghiêm cấm sao dưới mọi hình thức! Nếu admin phát hiện reup, fic sẽ bị dừng vô thời hạn.---------------------------Mặc cho Vũ Văn Nguyệt nhiều lần trấn an, Nguyệt Thất vẫn ôm chặt lấy eo chủ nhân mình, đến mức Vũ Văn Nguyệt phải cố sức giằng vạt áo của mình ra nếu không muốn cả y phục bị nước mũi của Nguyệt Thấy làm bẩn hết.Tiểu Phi chậc lưỡi lắc đầu, quắc mắt lên nhìn Nguyệt Thất."Hai phái nam nhân ôm nhau khóc, thật chẳng ra thế thống gì""Này, ta ôm công tử nhà ta, cũng đâu có ôm cô nương đâu mà cô khó chịu như vậy?"Tiểu Phi bực bội nhìn ấm trà lăn lóc trên sàn, tiếc cho bình trà đãi khách phải ủ nước suối cả buổi sáng.

Bạn đang xem: Đọc truyện sở kiều truyện ( phần 2) - chap 5

Đã vậy kẻ này lại chẳng hề tkhô hanh tao, lịch sự như vị chủ nhân cơ thì càng thêm phần khó chịu, chống nạnh cự cãi. Chẳng mấy chốc tiểu cô nương đáng yêu, nkhô hanh nhẹn ban đầu trong ấn tượng của Vũ Văn Nguyệt đã biến mất:"Ta cũng đâu cần huynh ôm ta"Cả Tiêu Dao tiên sinh và Vũ Văn Nguyệt cũng lúc xoay đi. Nói đúng ra thì, trước lúc Vũ Văn Nguyệt đến Tiêu Dao cốc, nơi đây luôn lặng lẽ. Ngay cả Khi có hắn đến, nó vẫn luôn lặng lẽ. Sự huyên náo từ lúc Nguyệt Thất tới đây dám chắc tích tụ cả nhì chục năm qua cũng chưa bằng. Chòm râu của Tiêu Dao tiên sinc rung rung đắc ý. Đến tức thì cả Vũ Văn Nguyệt bình thường vốn chẳng để tâm những chuyện như vậy ánh mắt cũng biểu lộ vài phần hướng ứng mang đến Tiểu Phi, bằng chứng là hắn cũng chẳng vội nói chuyện với Nguyệt Thất. So với việc hỏi hết chuyện này đến chuyện khác thì bây giờ nghe thuộc hạ của hắn cùng tiểu cô nương tê cãi nhau có phần sinh động hơn. Xung xung quanh cũng đột nhiên tăng thêm chút sinh khí."Cô nương, ta với cô lần đầu gặp mặt, không thù không oán, sao cô cứ chèn ép ta vậy?""Vậy cớ gì huynh không uống ta của ta, để nó đổ hết ra ngoài. Huynh có biết ở đây trà quý lắm không""Lý lẽ gì vậy, trà là cô pha, cũng là cô làm đổ, đâu liên quan tiền gì đến ta""Huynh khiến ta bực bội, vì thế trà mới bị đổ, đến nên tất cả là tại huynh."Nguyệt Thất cứ lùi một bước ra sau thì Tiểu Phi lại dấn thêm một bước. Tiểu cô nương mặc dù cự cãi quyết liệt, nhưng Nguyệt Thất cũng hét lớn không kém. Mà Lúc đó vũ khí lợi hại nhất của nữ nhân lại được dịp dùng đến.Tiểu Phi khẽ sụt sịt, hướng đến Tiêu Dao tiên sinh. Không biết nàng có thực sự khóc tốt không, nhưng nàng có đưa cánh tay quệt đi quệt lại trên khóe mắt."Sư phụ, hắn ức hiếp đồ nhi""Công tử, thuộc hạ đường xa đến đây.

Xem thêm: 5 Cách Để Xây Dựng Lòng Tự Tôn Là Gì, Ngoại Hình Và Sự Tự Tôn

Không được chào đón lại gặp tức thì nha đầu không hiểu chuyện này. Ngài phải phân xử cho thuộc hạ..."Nguyệt Thất oan uổng cầu cứu Vũ Văn Nguyệt. Nhưng hắn cũng nào biết, chủ nhân hắn bây giờ  đã khác xưa nhiều rồi. Thêm nữa, nơi này Tiểu Phi chính là chủ, bọn họ là khách. Muốn yên ổn thì tốt nhất đừng làm vị cô nương đó giận dỗi. Vũ Văn Nguyệt buông một câu nhẹ nhàng rồi phất tay áo trắng muốt rời khỏi, để lại Nguyệt Thất với nét mặt thống khổ lẫn bi tráng."Nữ nhân mà ... nhường họ một bước thì biển rộng trời cao, nhường thêm bước nữa thiên hạ thái bình. Điểm này ta tưởng ngươi phải rõ hơn ta chứ?"Không còn ai ủng hộ hắn, Tiêu Dao tiên sinch dĩ nhiên sẽ bênh vực đồ nhi của mình. Tiểu Phi vẫn còn lườm hắn, há má đỏ hồng lên vì tức giận, đôi môi anh đào mềm mại cắn lại kìm chế không bật ra tiếng khóc. Nguyệt Thất thấy khóe mắt cô gái đã rưng rưng, trực òa khóc nên toàn tân run lẩy bẩy, vội vàng trấn an:"Được, được, được ... tất cả là tại ta. Ta xin lỗi. Cô trộn một bình trà khác đi, ta đảm bảo sẽ uống hết"Vừa dỗ dành Tiểu Phi, hắn thằm nghĩ, thà một mình hắn phải đối chọi với hai chục tên lính Yến Bắc còn hơn đối đầu với một vị cô nương. Không còn cách nào khác, Nguyệt Thất đành phải ở lại, một mình uống hết cả tuần trà của Tiểu Phi trong những lúc hắn sốt ruột và có hàng trăm câu hỏi vào đầu muốn hỏi Vũ Văn Nguyệt. Bao tử vẫn rỗng tuếch suốt cả ngày dài, đã vậy còn phải bỏ đầy một bụng trà, chua chát, quả thật là chua chát.---