Bài Văn Cảm Nghĩ Về Người Thân

Ông nội em là sĩ quan tiền quân nhóm về hưu với hàm đại tá. Gần như là suốt cuộc đời, ông công tác làm việc xa nhà, bây giờ mới có điều kiện chung sinh sống với gia đình. Ông em khôn xiết vui, vì được ở trong nhà với lũ cháu thân yêu.

Bạn đang xem: Bài văn cảm nghĩ về người thân

Ngày nào cũng vậy, cứ tang tảng sáng là ông em dẫn đầu nửa “tiểu đội” con cháu nội, cháu ngoại chạy dọc tuyến đường làng chỉ ra cánh đồng để hít thở không khí trong lành. Gió sớm mát lộng, bầu trời thoáng đãng. Em khoan khoái hít căng lồng ngực hương vị thân thuộc của đất đai, cây cỏ quê hương. Lũ dục buổi sáng sớm xong, ông kể nhở các cháu tấn công răng, rửa mặt, bữa sớm và vắt quần áo, sẵn sàng đến trường. Nhìn đàn cháu ngoan ngoãn khoanh tay, cúi đầu lễ phép đồng thanh cất tiếng chào, ông em mỉm cười cợt sung sướng: “Ừ! Ông chào các cháu! ghi nhớ học mang lại ngoan nhé!”.

Em siêu thích tác phong thao tác làm việc nhanh nhẹn, xong khoát của ông. Trước lúc làm bất kể việc gì, ông đều suy xét kĩ. Ông hay bảo: “Làm việc tương tự như đánh trận ấy những cháu ạ! đề nghị xem xét thiệt cẩn thận, tìm ra phương pháp thực hiện nhanh nhất có thể và có công dụng nhất”. Ông nói được, làm cho được cùng rèn luyện cho lũ cháu năn nỉ nếp ấy. Từ thời điểm ngày ông về, nơi ở khang trang, tự tin hẳn lên, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng đâu vào đấy. Không thể cảnh giày dép, vật dụng chơi, giấy tờ bạ đâu quăng quật đấy bừa bãi như trước đó đây. Cháu nào phạm lỗi, ông dịu nhàng nhắc nhở, hiếm khi quở mắng. Thấy biện pháp dạy những cháu của ông, bà em sử dụng rộng rãi lắm.

tuy nhiên gắn bó với môi trường xung quanh quân team gần tứ mươi năm mà lại ông em vẫn duy trì nguyên bản chất của tín đồ nông dân chất phác thiệt thà, cần mẫn chăm chỉ. Mọi việc lớn nhỏ, ông chẳng nề hà hà vất vả. Khu vườn nhà em dạo bước trước chỉ bao gồm dăm bố cây ổi, cây apple cằn cỗi, hiện thời đã xanh giỏi với mọi dãy chuối, bưởi, cam, nhãn, vải thiều và các thứ cây ăn quả khác. Mùa như thế nào thức ấy, trong nhà cơ hội nào cũng có thể có hoa trái tươi mới, ngọt ngào. Đó là sức lực lao động của ông đổ ra sẽ mấy năm nay. Ông em thích làm cho việc, thích mang đến niềm vui cho phần đông người.

Xem thêm: Tải Phân Phối Chương Trình Tiếng Việt Lớp 5, Phân Phối Chương Trinh Môn Tiếng Việt Lớp 5

từng tháng, Hội Cựu chiến binh của thôn lại họp ở trong nhà em một lần bởi ông em là quản trị hội. Gặp gỡ nhau, những ông thường nhắc đến các kỉ niệm vui bi lụy thời chiến tranh, tới những người tập thể đã hi sinh bằng giọng bùi ngùi, xúc động. Em ko thể tưởng tượng ra được bạn ông giản dị, hiền từ của em từ thời điểm cách đây hơn tía mươi năm đã từng có lần là tiểu trưởng đoàn một đái đoàn xung kích vào cánh quân tự miền Đông nam giới Bộ tấn công vào giải phóng sử dụng Gòn. Ngày lễ, ngày Tết, ông em lấy cỗ quân phục sĩ quan mới nhất ra mặc, huy chương cài đặt đầy bên trên ngực, trông uy phong lắm! Được đi mặt ông, rứa chặt tay ông, em không cất nổi vẻ hãnh diện, từ hào trước đám bạn cùng xóm, cùng trường. Em hy vọng sau này trưởng thành và cứng cáp cũng được vào cỗ đội, rứa súng bảo đảm an toàn Tổ quốc, đang in lốt chân bên trên khắp hồ hết miền giang sơn như ông nội kính yêu.

Đang mài miệt suy nghĩ, hốt nhiên em nghe giờ đồng hồ ông gọi:

– Đồng chí Hoàng Khôi! Đồng chí sẽ học bài hoàn thành chưa?!

Em đứng nhảy dậy, dập chân đứng nghiêm, giơ tay chào:

– báo cáo thủ trưởng, tôi đã xong xuôi nhiệm vụ!

Ông dang rộng vòng tay ôm chầm rước em. Nhì ông cháu cùng mỉm cười vang khiến cho bà nội đang vo gạo xung quanh sàn giống nòi nước bắt buộc ngoại lại quan sát rồi mắng yêu:

– Đúng là ông nào cháu nấy!

Nếu tất cả ai hỏi tôi rằng một trong những người nhưng tôi yêu thương thương độc nhất là ai thì tôi sẽ vấn đáp rằng đó là bà nội .

Bà tôi là người nhân hậu và hiền từ nhưng gần như là suốt cuộc đời của bà chỉ cần những trở ngại và mắc bệnh . Tôi yêu đương bà lắm ! Tôi thương dòng mái tóc xoăn xoăn điểm bạc của bà, thương chiếc dáng đi chầm chậm mà khập khễnh của bà . Bảy mươi tuổi nhưng mà tôi trông bà có vẻ như già rộng so với người cùng tuổi .

Tôi đã đạt được nghe ba kể không hề ít về bà – một nhỏ người cần mẫn và chất phác . Bà đang tần tảo nuôi nhị người con trai khôn lớn trong những lúc ông tôi đi bộ đội . Đến khi bố tôi bao gồm con thì bà lại vất vả trông con cháu nhưng bố tôi nói bà lại thấy đó đó là niềm vui của bà .

lúc chưa bửa bệnh, bà tôi còn đi làm lao công cho một cơ quan nhỏ dại để ý muốn sao tìm kiếm được chút tiền trợ giúp phần nào cho gia đình tôi khi khó khăn . Bà còn hay cài đặt quà cho bằng hữu tôi, hầu như món vàng dù là nhỏ nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc như cái đồng hồ thời trang báo thức làm cho tôi đến lớp hay phần đông gói kẹo, gói bánh… từ những việc ấy cũng đã đủđể tôi hiểu bà yêu thương anh em chúng tôi mang lại chừng như thế nào !

Tôi còn biết có những lúc đi ra chợ bà thấy được một người nạp năng lượng xin nghèo khó thì không lúc nào bà quay sườn lưng lơ đi cơ mà bà săn sang đúc rút một tờ chi phí trong ví của mình, gấp gọn làm cho đôi rồi bỏ vào nón của người ăn xin đó . Tôi thật cảm phục trước tấm lòng yêu thương vô hạn cùng trái tim rộng lớn mở của bà luôn rộng mở đối với bất kì ai !

Bà tôi còn là 1 người khôn xiết yêu thiên nhiên nữa . Trong khoảng hiên bé dại trước công ty bà lúc nào cũng chật đầy hầu hết chậu hoa lài toả mùi thơm ngát, hầu như cây ớt nhỏ tuổi chi chít rất nhiều quả xanh, quà … chính vì bà tôi từng bảo : “Thiên nhiên giúp chổ chính giữa hồn ta trong sáng hơn, giup ý thức ta dễ chịu hơn.”

Lần nào trở lại viếng thăm bà tôi cũng ngả đầu vào vai bà và trung tâm sự những chuyện của chính bản thân mình . Có những lúc tôi ôm bà khóc than khóc rồi bà cũng xoa đầu tôi yên ủi . Những lúc đó tôi tự dưng cảm thấy bà như đã truyền một tương đối ấm lòng tin cho tôi , giúp tôi tất cả thêm nghị lực để vượt qua chuyện buồn.

nhưng lại rồi một tin sét đánh đang đi tới với gia đình chúng tôi. Trời ơi ! Bà tôi bị ung thư quá trình cuốI và sẽ không còn chữa khỏi được. Sao mà lại ông trờI lạI bất công cùng với bà đến cố kỉnh ạ!

mỗi lần tôi mang đến chơi, tôi hầu như thấy bà mỉm cười nhưng trong trái tim tôi luôn lo lắng rằng khuất sau nụ cườI sẽ là nỗI đau về thể xác sẽ dằn vặt bà tôi . Bà vẫn lạc quan và yêu đờI quá! Bà chỉ đang cố gắng tỏ ra vui vẻ mang lại tôi đỡ bi thiết . Tôi biết cơn đau đó đã hành hạ bà tôi suốt hàng tháng trờI . Bà ơi! mỗi lúc nhìn thấy bà lên cơn đau quằn quạI cháu chỉ còn biết chạy lạI mà xoa bóp cho bà và chỉ còn biết oà khóc như một nhỏ nhắn lên tía . Giá chỉ mà lúc ấy cháu có thể làm gì rộng những bài toán ấy khiến cho bà đỡ đau để cho bà đỡ khổ bà ạ!